Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Lời cuối cho một tình yêu

Từng ngày qua...tôi đang lắng nghe
Vườn xưa vẫn bốn mùa thay lá
Em đến từ nghìn xưa, rồi em đi trong chiều... mưa mùa hạ
Giấc mưa hồng ru cỏ xót xa đưa.

Trong nỗi đau tình cờ ...tình nhớ dáng diễm xưa
Phút ngẫu nhiên...đêm thấy ta là thác đổ
Nắng thủy tinh giờ vàng phai trước ngõ
Cho hoa vàng mấy độ cũng phôi pha...

Cúi xuống thật gần, nghe cát bụi tình xa
Tự tình khúc ...gần như niềm tuyệt vọng
Lời buồn thánh...như tiếng thở dài trong mộng
Giọt lệ thiên thu có còn thấy mặt người?

Vết lăn trầm rồi cũng sẽ chìm trôi
Những con mắt trần gian, níu tay nghìn thu biển nhớ
Em còn nhớ hay em đã quên: buổi ra đồng giữa ngọ
Môi hồng đào trót để gió cuốn đi.

Xa dấu mặt trời cho lệ đẫm ướt mi
Chiếc lá thu phai rơi bên đời hiu quạnh
Xin trả nợ người bằng đoá hoa vô thường mỏng mảnh
Dấu chân địa đàng còn nghe chút tàn phai.

Lặng lẽ nơi này, vọng tình khúc Ơ -Bai
Nhìn những mùa thu đi...người về bỗng nhớ
Một cõi đi về - một lần thoáng có
Ru ta ngậm ngùi...con sóng về đâu?

Rồi như đá ngây ngô trong cõi tình sầu
Như cánh vạc bay, như lời chia tay đầu mùa hạ trắng
Còn tuổi nào cho em...rừng xưa đã khép lặng
Còn có bao ngày ...ở trọ chốn trần gian?

(sưu tầm)

Tóc

Em cũng chỉ vô tình ở đó
Cơ thể chôn sức nặng của những giấc ngủ
Tưởng mới mà đã cũ đến nhường kìa!

Mỗi ngày thấy tóc cứ vô tình mà dài
Tóc càng dài càng mỏng
Mắt môi bỗng một chiều lên cơn thèm khóc
Không thể tìm lại từng người từng quen

Chẳng thà em tự yêu lấy em
Rồi chỉ vô tình mà anh ở đó
Ai cũng đi đến hạnh phúc bằng rất nhiều buồn khổ
Sao tóc em dài như dày vò

Em cắt ngắn tóc mình sau mỗi cuộc chia xa
Tưởng sẽ ngắn đi những nỗi buồn đang cũ
Cái thời mình được lựa chọn đã qua
Sao còn hư hao đi bởi vẫn biết mong chờ

Mỗi ngày lại thấy tóc như vô tình mà dài
Mỗi ngày lại thấy mình đang vội vàng bám vào từng cơ hội để được yêu...

Đường Hải Yến

Ở bên đây tình đã lạt lắm rồi

Ở bên đây ai cũng bỏ nhau đi
Gởi cho anh chút dư vọng xuân thì
Anh sẽ níu vào muôn ngàn dĩ vãng
Thả thơ về ngập lối em đi

Ở bên đây người đã bỏ lại người
Gởi cho anh vài nhánh cỏ xanh tươi
Anh sẽ cột lòng vào trăm rong biển
Dặt dìu trôi về cõi ấm cuối chân trời

Ở bên đây ai cũng thích nói nhiều
Gởi cho anh triền lá mỏng bên xiêu
Anh sẽ không tiếc lời ai vàng úa
Những lời đau những lời đắng mọi điều

Ở bên đây tình đã lạt lắm rồi
Gởi cho anh một hạt muối mù khơi
Anh sẽ hoà với khung trời đất lạ
Cho vừa tình chút nét nhớ không thôi

Sẵn gởi cho anh dăm lời hứa hẹn
Dẫu có muộn màng nắng nhạt xéo chiều bên
Để anh ấm trong muôn trùng rét mướt
Hương khói mịt mù trăng chẳng lạnh về đêm

Và gởi cho anh một nắm đất nâu sầm
Của đồng của ruộng của mưa tuôn
Anh sẽ đọc ra những nhọc nhằn lam lũ
Mà lần theo cho tới khúc cội nguồn.

Tuệ Tâm

Xuân đã đến ngút ngàn trên nhánh lá

Ngày tháng mới trong muôn trùng dặm ruổi
Tuổi đi rồi em còn giữ mấy mùa qua
Sầu lên gối những đêm trường buồn tủi
Dòng oan khiên ai phủ kín thiên hà

Xuân đã đến ngút ngàn trên nhánh lá
Nụ hoa kia chẳng chịu hé môi cười
Lời du mục hằn sâu trên sỏi đá
Gói ghém gì với đất lạ chân đưa

Lòng thấm mệt khi thuyền không bến đỗ
Mỏi tay chèo thơ không kéo mưa ngang
Sông còn đó với từng hồi sóng vỗ
Mộng thờ ơ theo tiếng vọng mây ngàn

Duyên tâm ngộ lỡ đánh rơi trên ngạn
Thác đổ dồn về từng khối bâng quơ
Bờ suối thở bên trăng tàn lơ đãng
Sơ huyền giăng chẳng ấm mớ tình hờ

Vẫn gắng gượng với ân tình vay mượn
Nhạt vậy thôi những xa vắng muôn đời
Em còn đó sầu buông về trăm hướng
Cười đi em cho lộc nở ngàn nơi.

Tuệ Tâm

Thôi em nhé về đi cho dấy mộng

Thôi em nhé về đi cho dấy mộng
Thuận tay ngà anh dắt lộc đưa xuân
Núi chắn ngang cũng có lúc ruổi chân nằm
Dòng diễm lệ cũng che vòng nguyệt đọng

Xuân chậm đến anh sẽ khua bờ gió lộng
Nắng chưa lên anh sẽ cản mây ngần
Cỏ chưa xanh anh sẽ phủ tơ giăng
Hoa chưa rực rỡ anh sẽ kéo mưa về cho trùng phủ

Em hãy về đi dù tình xưa đã cũ
Tình chẳng có đoạn đầu vì tình đã rũ đoạn sau
Lời chẳng thành hơi vì anh đẩy sóng ba đào
Cùng giọt khổ qua bên triền sầu thẩm

Thôi em nhé về đi cho mơ thấm
Sẵn thơ đây anh dệt đủ cung ngần
Dẫu mênh mang thì lệ đá thôi lăn
Cho lối nguyệt suôi theo dòng cỏ quyện

Em hãy về đi dù thuyền thơ không đỗ bến
Chẳng lạc nơi đâu khi cung bậc đã lên nguồn
Chẳng gởi vào đâu khi tàn động dấu mưa buông
Từng cung bậc cho sóng tình nghiêng ngả

Thôi em nhé về đi cho rừng mơ dội lá
Đời tha phương thiên cổ rủ nhau về
Dòng sông trôi nước cợn mặt lê thê
Chưa ra biển đã nghe chiều trống vắng

Em hãy về đi dù xa nhau mình hụt hẫng
Vẫn còn đây anh nửa giấc mộng tàn
Dù muộn màng vẫn dìu bước em sang
Tình nửa đoạn vẫn vút ngàn trăm ánh ngọc.

Tuệ Tâm

Lỡ bước sang ngang

"Em ơi em ở lại nhà
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
Mẹ già một nắng hai sương
Chị đi một bước trăm đường xót xa .
Cậy em, em ở lại nhà
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
Hôm nay xác pháo đầy đường
Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng
Chuyến này chị bước sang ngang
Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay .
Rượu hồng em uống cho say,
Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.
(Rồi đây sóng gió ngang sông,
Đầy thuyền hận,, chị lo không tới bờ)
Miếu thiêng vụng kén người thờ,
Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em.
Đêm nay là trắng ba đêm,
Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn.
Một vai gánh vác giang san...
Một vai nữa gánh muôn vàng nhớ thương.
Mắt quầng, tóc rối tơ vương
Em còn cho chị lược gương làm gì !
Một lần này bước ra đi
Là không hẹn một lần về nữa đâu,
Cách mấy mươi con sông sâu,
Và trăm nghìn vạn nhịp cầu chênh vênh
Cũng là thôi\... cũng là đành...
Sang ngang lỡ buớc riêng mình chị sao ?
Tuổi son nhạt thắm phai đào,
Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người !
Em đừng khóc nữa, em ơi !
Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em !
Một đi bảy nổi ba chìm,
Trăm cay nghìn đắng, con tim héo dần
Dù em thương chị mười phần,
Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi ."


Chị tôi nước mắt đầm đìa,
Chào hai họ để đi về nhà ai\...
Mẹ trông theo, mẹ thở dài,
Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
Tôi ra đứng ở đầu làng
Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa\.


II

Giời mưa ướt áo làm gì ?
Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy chồng.
Người ta: pháo đỏ rượu hồng
Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang .
Lần đầu chị bước sang ngang,
Tuổi son sông nước đò giang chưa tường.
Ở nhà em nhớ mẹ thương
Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ .
Mẹ ngồi bên cửi se tơ
Thời thường nhắc: "Chị mầy giờ ra sao ?"
"-- Chị bây giờ"... nói thế nào ?
Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang.
Chị từ lỡ bước sang ngang
Trời dông bão, giữa tràng giang, lật thuyền.
Xuôi dòng nước chảy liên miên,
Đưa thân thế chị tới miền đau thương,
Mười năm gối hận bên giường,
Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.
Mười năm đưa đám một mình,
Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên .
Mười năm lòng lạnh như tiền,
Tim đi hết máu, cái duyên không về.
"Nhưng em ơi một đêm hè,
Hoa soan nở, xác con ve hoàn hồn.
Dừng chân bên bến sông buồn,
Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang .
Đoái thương, duyên chị lỡ làng.
Đoái thương phận chị dở dang những ngàỵ
Rồi ... rồi ... chị nói sao đây !
Em ơi, nói nhỏ câu này với em...
...Thế rồi máu trở về tim
Duyên làm lành chị duyên tìm về môi .
Chị nay lòng ấm lại rồi,
Mối tình chết, đã có người hồi sinh.
Chị từ dan díu với tình,
Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng."

Tim ai khắc một chữ "nàng"
Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo .
Nhưng yêu chỉ để mà yêu,
Chị còn dám ước một điều gì hơn .
Một lần hai lỡ keo sơn,
Mong gì gắn lại phím đàn ngang cung .

Rồi đêm kia, lệ ròng ròng
Tiễn đưa người ấy sang sông chị về.

Tháng ngày qua cửa buồn the,
Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa .


III

Úp mặt vào hai bàn tay,
Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm .


"Đã đành máu trở về tim,
Nhưng không ngăn nỗi cánh chim giang hồ.
Người đi xây dựng cơ đồ...
Chị vềtrồng cỏ nấm mồ thanh xuân .
Người đi khoác áo phong trần,
Chị về may áo liệm dần nhớ thương .
Hồn trinh ôm chặt chân giường,
Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây .
Năm xưa đêm ấy giường này,
Nghiến răng... nhắm mắt... chau mày ... cực chưa !
Thế là tàn một giấc mơ,
Thế là cả một bài thơ não nùng !
Tuổi son má đỏ môi hồng,
Bước chân về đến nhà chồng là thôi !
Đêm qua mưa gió đầy giời,
Trong hồn chị, có một người đi qua ...

Em về thương lấy mẹ già,
Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công.
Chị giờ sống cũng như không
Coi như chị đã sang sông đắm đò."

Nguyễn Bính

Những giấc mơ

Đôi lúc em thức dậy sớm mai
Bàng hoàng một giấc mơ lạ lẫm,
Em trong suốt giữa suối nguồn xanh thẳm
Không dấu vết muộn phiền
Những bông quì vàng rực rỡ bình yên
Tay người níu tay người tin cậy
Này toan tính bộn bề nghi ngại
Đã hoá thành hư vô…
Đôi lúc em thèm ra phố giữa khuya
Đánh thức những hàng cây
Thắp sáng những ngọn đèn
Gõ cửa một ngôi nhà quen lắm…
Đôi lúc những tiếng reo tin nhắn
Ru đêm phất phơ buồn
Người chỉ gặp người qua những mẩu tin suông
Đôi lúc em thèm khóc trong veo như một đứa trẻ
Khóc xong thì hết buồn phiền
Khóc mà lòng không nặng trĩu
Mà thậm chí không cần lí do…
Đôi lúc em ước có một làn gió thổi qua
Những căn phòng máy tính
Những tâm hồn đóng kín
Không đọc nổi một ai
Không ai đọc nổi mình
Đôi lúc
Em muốn cuốn thốc vẻ kiểu cách của anh
Thèm nghe một lời cay độc
Và em
Đừng giấu mình sau những ngôn từ chắt lọc
Đắn đo
Đôi lúc phải băng qua những giấc mơ
không - là - mình - thường - ngày như thế
Em mới được là em!…


Cao Thị Tố Trâm

Người đàn bà yêu

Không còn những cảm giác khao khát
sự đợi chờ rơi vào nỗi tuyệt vọng
email trống rỗng
điện thoại không một hồi chuông

Sự kìm nén làm chai lỳ cảm xúc
buồn vui là những trạng thái mơ hồ
ăn uống nói cười trong vô thức
giọt nước mắt hoá băng giữa triệu lời thầm thì
“yêu mãi ngàn năm...”

Người đàn bà lặng yên nhìn bóng đêm
đăm đắm nơi cuối đường nhỏ nhoi đốm sáng
và miệt mài đi tới
hy vọng về một chân trời tràn ngập bình minh


Ngô Thị Thanh Vân

Ðôi dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà không rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh, nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời vẫn biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi

Giống như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Ðôi dép vô tri khăng khít song hành
không thề nguyền mà chẳng hề giả dối
Không hứa hẹn mà chẳng hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Chỉ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

(sưu tầm)

Nụ hôn đầu

Lần đầu ta ghé môi hôn

Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang

Vườn xanh cỏ biếc trưa vàng

Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông

Trên môi ta vạn đóa hồng

Hôn em trời đất một lòng chứa chan

Tiếng cười đâu đó ròn tan

Nụ hôn ngày đó miên man một đời

Hôm nay chợt nhớ thương người

Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh

Trưa vàng cỏ biếc vườn xanh

Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa

Trần Dạ Từ

Thú đau thương

Tình đã len trong màu nắng mới
Lòng anh buồn vời vợi em ơi
Niềm yêu run động đôi môi
Tình đầy khôn lựa được lời thắm tươi
Đã héo lắm nụ cười trong mộng
Đã mờ mờ lắm bóng thân yêu
Đã lam tím cả cảnh chiều
Trong hồn lặng đã hiu hiu mộng tàn
Để chăn gối im nằm chỗ cũ
Hãy lịm người trong thú đau thương
Giờ đây ta đốt nén hương
Trên tay ta buộc giải tang cho tình

Lưu Trọng Lư

Buồn đêm mưa

Đêm đêm làm nhớ không gian

Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la

Tai nương nước giọt mái nhà

Nghe trời nặng nặng nghe ta buồn buồn

Nghe đi rời rạc trong hồn

Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi

Rơi rơi dìu dịu rơi rơi

Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ

Tương tư hướng lạc phương mờ

Trở nghiêng gối mộng hững hờ nằm nghe

Gió về lòng rộng không che

Hơi mây hiu hắt bốn bề tâm tư


Huy Cận

Vô lý

Chẳng nhẽ suốt đời chỉ thế này thôi?
Ta nhớ về nhau, sự hiểu lầm không xoá nổi
Em chẳng thể nói ngàn câu xin lỗi
Bởi rất vô tình, em có tội gì đâu

Dù chỉ một lần anh nói yêu em
Cũng đã đủ ngàn đời em nhớ
Dầu đã chia xa mỗi người mỗi ngả
Lời dịu ngọt thuở nào em mãi tin yêu

Rồi sẽ lại có một ngày... có một đồi thông
Như ngày xưa khúc khích cười trong lá
Ta đứng nép vào nhau, trốn cơn mưa mùa hạ
Mắt anh say, rạo rực cả khung trời.

Chẳng nhẽ suốt đời chỉ thế này thôi?


Thiều Hạnh Nguyên

Vô phương

Có những đêm nằm
Bằng năm năm ở
Bao năm kề vai
Còn gì để nhớ
Đâu là tội nợ
Đâu là cơ duyên...

Có nỗi ưu phiền
Miệng cười phơ phớ
Biết bao niềm vui
Khởi đầu rạn vỡ
Một lần thương nhau
Mà thành duyên nợ...
Cỡi con thuyền trăng
Buông chèo sóng gió
Đi về miền rừng
Thênh thang vạt cỏ
Một đêm tràn gió
Em ngồi tàn đêm...

Thì nhóm lửa lên
Neo thuyền trăng lại
Thêm một cành khô
Giữ đêm ở mãi
Gác chèo cột lái
Ta thành vô phương

Uông Ngọc Dậu

Xứ tuyết

Tạm biệt nhé, con đường bất tử Tháng Ba mắt lụa đam mê
Tuyết trắng từng bông nho nhỏ
Em ngồi gói lại hoàng hôn

Tạm biệt nhé, phút giây hồng lãng đãng
Ta bồng bềnh trong suối mơ hoang
Xin gửi lại đại ngàn những hồn băng
Con sóc tung tăng gọi bầy tắm nắng
Tuyết tràn trắng nhuộm câu thơ

Tạm biệt nhé, khúc hoang ca giữa đại ngàn tuyết phủ
Ta vụng về nhặt bông tuyết tương tư
Tạm biệt nhé, đỉnh non băng tràn ôm nắng ngủ
Nơi sự vĩnh hằng của vũ trụ ngự trì
Xin gửi lại cú ngã đầu tiên dại khờ nhung nhớ
Lối mòn nghiêng lại vòng đua

Xin gửi lại phố chiều vạt nắng thưa
Những hàng cây lặng trầm không lá
Xin gửi lại bài thơ cuối mùa liêu xiêu viễn xứ
Phút giây điệu đàng lãng tử
Quán dốc nghiêng tình say ly rượu đỏ
Em chờ ta cuối giấc mơ

Ngàn trùng duyên nợ võng đưa
Lãng du ngân câu người ơi người ở
Rưng rưng níu phút chia xa
Đường về khúc khuỷu bóng tà bạch dương

Bỗng thương tuyết trắng không cùng
Cứ trắng nhung trọn một đời chinh hoang xứ sở
Rồi lặng nghe âm thầm hoá thân vào lòng đất
Yêu hết mình, dâng hết mình để rồi hoá kiếp
Có phải tình non nước là tình không phai!

Giang Hương

Xuân ý

Trời đẹp như trời mới tráng gương
Chim ca, tiếng sáng rộn ven tường
Có ai bên cửa ngồi hong tóc
Cho chảy lan thành một suối hương
Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành
Nước trong, hồ ngợp thuỷ tinh
Chim bay cánh trĩu trong xuân ý
Em đợi chờ ai khuất bức mành?
Giữa một giờ thiêng tình rất đẹp
Rất buồn và rất thanh thanh
Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ
Em ạ, yêu nhau chết cũng đành!


Hồ Dzếnh

Yêu như anh yêu

Anh tìm ngôi sao chưa hề hẹn trước
âm dương ngũ hành lạc bước vào nhau
trăng chưa kịp rằm vành trăng gai xước
nửa kiếp yên lành thương lại nửa đời đau

Yêu như anh yêu em là đáo để
nghịch lý nào đời cũng thuận lòng tha
trời có căn cơ anh phân trần với bể
bể không yên anh quậy sóng Ngân Hà.

Cái nếp cũ vo tròn rồi ép dẹp
anh tháo tung, tay em giữ phía này
phía theo anh xuống đồng mò cua xúc tép
mặc lưới trời cay nghiệt tứ bề vây

Yêu như anh yêu em là quá thể
mặc cho mưa qua Ngọ gió qua Mùi
cầu cho khắp giêng hai tình sắm lễ
mời thánh thần rỗi việc xuống cùng vui.

Phạm Ngọc Cảnh

Thuở ấy

Thuở ấy vầng trăng như chiếc trâm vàng
Còn nhiều mộng mơ nên đời đẹp lắm
Anh từng có ước ao thầm lặng
Đem vầng trăng kia cài mái tóc đen dầy.
Thuở ấy chúng mình còn rất thơ ngây
Em hỏi anh vì sao trăng khuyết?
Bối rối nhìn em lòng anh mới biết
Cũng như em đến tuổi trăng tròn.
Thuở ấy xa rồi những phút thương thương
Thêm yêu lắm vầng trăng một thuở
Giờ xa nhau để ánh trăng đầu ngõ
Cứ sáng hoài sáng mãi buổi chia ly.

Chử Văn Long

Sẽ có mãi cô bé 16 tuổi

Bài hát tình yêu em hát ngày xưa
Những mơ ước chờ mong tuổi trẻ
Phố xá xanh trong chiều đầy gió
Phông màn nhung, quá khứ của đời em

Về đâu rồi điệu hát thân quen
Những tà áo muôn mùa rực rỡ
Dòng sông chảy suốt bài ca một thuở
Những khu rừng, thành phố, xóm làng xa...

Về đâu rồi cô bé ngày xưa
Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ
Dòng nhật ký còn nguyên trong cuốn sổ
Về những làng những phố những tình yêu

Chiều mùa xuân nước xiết chân cầu
Nhà hát lên đèn trong tiếng nhạc
Bài hát nói về bao điều khao khát
Vẫn tình yêu muôn thuở tự ngày xưa

Phông màn xanh, thời gian của bây giờ
Người đứng hát trẻ trung như lời hát
Gió thao thức những chân trời phiêu bạt
Thổi điên cuồng trên tà áo thơ ngây

A mùa xuân như cầm được trên tay
Và tuổi trẻ vẫn muôn đời tiếp nối
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Dẫu tóc em năm tháng đổi thay màu.

Xuân Quỳnh

Rạo rực hoa quỳ

Có lúc em ngỡ anh rất gần
Hơi thở phả vào tóc em ấm nồng như nắng mai mùa hạ
Bàn tay em trong tay anh bé nhỏ
Thoáng chút thôi. Tưởng mãi thế, không rời...
Đôi lúc trong mơ em cất tiếng à ơi
Vầng trán ưu tư lời ru đắm đuối
Ngủ đi anh! Tháng năm còn lại
Sẽ chẳng buồn như những ngày tháng qua...
Giữa chúng mình thoảng chút hương đưa
Mặt đất bình yên không còn giông bão
Đốm hoa li ti lẫn trong cỏ dại
Đủ ấm lòng như thể giữa mùa thu
Dã quỳ cứ trằn trọc canh khuya
Rực rỡ - đợi chờ - âu lo - khắc khoải
Gió lạnh buốt lòng lửng lơ dấu hỏi
Sắc hoa vàng theo gió nắng, nhạt phai
Ngỡ chút xuân về lặng lẽ vòng tay
Lời ru anh không là trong mơ nữa
Ôi tình yêu! Tình yêu mong manh quá!
Rạo rực hoa quỳ, se thắt cả chiều đông...

Khánh Hội